Bên Thắng Cuộc Bản In

Tranh luận về Giải Phóng vẫn diễn ra gay gắt trong thời gian tôi gấp rút chuẩn bị xuất bản phần II: Quyền Bính. Những ý khiến khác nhau không chỉ có trong các cộng đồng người Việt mà nổ ra ngay ở trong chính đồng nghiệp, bạn bè. Đây là một thực tế.

Nếu một cuốn sách như Bên Thắng Cuộc vừa đưa ra đã có được đánh giá thống nhất ngay thì tôi đã không cần phải viết cuốn sách này và không ai còn phải băn khoăn về một tiến trình hòa giải.

Trong khi tranh cãi cũng có không ít người không giữ được bình tĩnh. Văn hóa tranh luận chỉ có thể hình thành qua một quá trình. Tác giả và cuốn sách bị chỉ trích gay gắt vẫn tốt hơn là tất cả chúng ta cùng im lặng. Bên Thắng Cuộc đề cập đến những trải nghiệm liên quan tới từng cá nhân nên giờ đây tác giả cũng phải dành quyền đánh giá nó cho bạn đọc.

Bản in cuốn I sách Bên Thắng Cuộc sẽ có mặt ở California, Mỹ, từ ngày 14-1-2013. Tôi quyết định lùi thời gian phát hành để hiệu đính Giải Phóng nhằm đưa tới tay bạn đọc một ấn bản có thể giảm sai sót tối đa. Internet thật là mầu nhiệm, ngay sau khi bản điện tử được phát hành rộng rãi trên Amazon và Smashwords, tôi nhận được rất nhiều ý kiến phê bình, đặc biệt được rất nhiều bạn đọc chỉ ra cho những lỗi mà tôi mắc phải.

Có những lỗi chỉ những biên tập viên kỳ cựu trong ngành xuất bản, báo chí như anh Nguyễn Việt Long, chị Nguyễn Thu Tâm (các bạn FB của tôi) mới có thể chỉ ra. Nhà sử học Nguyễn Kỳ Phong, một chuyên gia về Chiến tranh Việt Nam, đã giúp tôi hiệu đính nhiều chi tiết liên quan đến Quân lực Việt Nam Cộng hòa. Đặc biệt, một giảng viên đại học đang làm việc tại Sài Gòn, bạn Đặng Uyên Ngọc, đã bổ sung cho tôi một tư liệu quý về việc đổi tên Sài Gòn thành Thành phố Hồ Chí Minh. Tư liệu này đã được tôi bổ sung vào bản in và bản điện tử của cuốn Giải Phóng.

Thật thú vị khi internet đã giúp tôi tìm ra thiếu tá Lê Quang Liễn nhân vật “LQL” trong bài phỏng vấn đăng trên báo Tin Sáng tháng 9-1975 (“Ngụy Quân”, Chương II Cải Tạo”). Trong bài phỏng vấn này, phóng viên Phan Bảo An đã để cho vợ (lúc đó) của Thiếu tá Liễn ca tụng “cuộc sống lành mạnh” trong trại cải tạo.

Bài phỏng vấn (9-1975) còn nói thiếu tá LQL “đã bị tên tướng ngụy Bùi Thế Lân bỏ kẹt tại cửa Thuận An và đã cùng toàn bộ binh lính trong Tiểu đoàn 7 đầu hàng quân đội giải phóng”. Trên thực tế, Thiếu tá Lê Quang Liễn và phần lớn đồng đội của ông bị bắt ở cửa biển Thuận An và ông “là người tù cuối cùng của Lữ Đoàn 147 được ra khỏi trại (12-2-1988)… sau gần 13 năm tù ngục”. Thư của thiếu tá Lê Quang Liễn viết: “Nói toàn bộ ra hàng là cố tình hạ nhục anh em chúng tôi khi thất thế”.

Như tôi viết trong chương Cải Tạo, tháng 9-1975, sau hơn ba tháng các sỹ quan Việt Nam Cộng hòa bị đưa đi “học tập” mà gia đình, người thân, không hề có tin tức, Chính quyền mở một chiến dịch báo chí và động viên các trại viên viết thư về nhà. Không chỉ vợ con những người tù, mà ngay chính các trại viên trong trại cải tạo cũng sẵn sàng viết những lời tốt đẹp để mô tả những ngày tù của mình chỉ mong nhận được sự “khoan hồng của cách mạng”. Những bài báo “viết sai sự thật” đó cũng là những bằng chứng lịch sử. Tuy nhiên, trong bản hiệu đính, tôi đã nói rõ thêm về trường hợp của thiếu tá Lê Quang Liễn để ông và các đồng đội của ông không bị hiểu lầm là đã ra hàng.

Gợi mở không gian tranh luận cũng là một trong những mục tiêu của tôi khi viết Bên Thắng Cuộc. Sự phản hồi của bạn đọc đối với cuốn I – Giải Phóng – cho thấy, đi tìm sự thật không thể nào là công việc của một cuốn sách hay của một con người.

Có thể đặt mua sách in ở đây:

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=159115&zoneid=3#.UPK015PjlF8

Hoặc ở đây:

transsolutions@comcast.net,

412-897-5762,

gởi check/money order đến:

Transpacific Solutions LLC

107 Marshall Drive, Sharpsburg, PA 15215

Cuốn 1, Giải phóng, $19.99 + $4.50 bưu phí.  Cuốn 2, Quyền bính, $19.99 + $4.50 bưu phí.

(Hai cuốn $40 + $9.00 bưu phí).

Cập nhật:

Mã số (ISBN) của bộ sách Bên thắng cuộc là 9781467557900 (Cuốn 1-Giải Phóng) và 9781467562782 (Cuốn 2-Quyền Bính). Bạn đọc có thể dùng hai mã số này khi tìm mua sách qua mạng. Hiện nay, bản điện tử (định dạng .mobi hoặc epub) của cuốn 1 có bán tại Smashwords, Kobo, iTunes. Bản điện tử của cuốn 2 có bán tại Smashwords và sẽ có tại Kobo, iTunes và Google Book trong thời gian tới (sẽ cập nhật sớm). Bên thắng cuộc (cuốn 1) cũng đã có mặt trên trang Goodreads.com – trang web của cộng đồng 13 triệu người thích đọc sách trên toàn cầu, chuyên giới thiệu và chia sẻ các đầu sách hay giữa các thành viên trong cộng đồng.

About these ads
Post a comment or leave a trackback: Trackback URL.

Phản hồi

  • nguyen son  On Tháng Một 16, 2013 at 1:07 chiều

    Lịch sử sẽ đánh giá những gì anh đã mang đến cho chúng tôi. Chúc anh luôn vững bước

  • IndiOne  On Tháng Một 17, 2013 at 3:13 sáng

    Nếu 1 cuốn sách, 1 bài viết etc… ghi chép lại những sự kiện 1 cách trung thực sẽ dễ dàng giúp người đọc tự đi tìm sự thật. Lời nói và hành động của 1 cá nhân luôn nói lên bẩm chất và cá tính của cá nhân đó.

    Ví dụ: Trong 1 bữa tiệc được mấy mụ bà tổ chức, qua lời phàn nàn của đồng chí Lê Duẩn Trình Ba Tư đã khiến mấy mụ thổn thức lệ rơi nức nở dễ cho ta thấy 1 hình ảnh. Trình chính trị của Duẩn lớp 4 này chỉ đủ để đôi co hoặc so đo với đàn bà.

    Có nhiều người cho rằng dẫu sao Trình Ba Tư vẫn là người yêu nước. Có thể ko sai, nhưng nhiều triệu người Việt trong nước và ngoài nước cũng là người yêu nước. Khác biệt, nhiều hành động, lời nói của Duẩn đã để lộ cái dã tâm, ích kỷ nhỏ nhoi của 1 kẻ ít học nhưng đầy quyền thế trong tay.

    Duẩn, qua lời nói, đã tự mình cho rằng mình là 1 vị vua số 1, hay nhất, tài nhất trong lịch sử hơn 4000 năm nước Việt. Những công thần, danh tướng đánh Tàu, dẹp Xiêm mở mang bờ cõi trước đây chỉ là muỗi nếu so với Duẩn.

    Người tài, tướng tài trên đất Mỹ nhiều như sao. Nhưng hình như chưa 1 người nào dám vỗ ngực phán như Duẩn. Một tiểu nhân, nhỏ mọn, dù có quyền chức cao đến đâu, cốt cách vẫn luôn luôn và mãi mãi là 1 tiểu nhân.

  • NgViet  On Tháng Một 17, 2013 at 11:40 chiều

    Thứ Truởng Bộ Thông Tin & Truyền Thông, Đỗ Quý Doãn, đã tuyên bố về “Bên Thắng Cuộc” như sau:
    “ Đây không phải là một xuất bản phẩm theo quy định của Luật Xuất bản. Mà là “Một ấn phẩm hoàn toàn nước ngoài”. Theo ông, nếu cuốn sách này được đưa lên Internet thì chính xác phải coi nó như một thông tin được đưa lên mạng. “Bây giờ mình chưa có nghị định thay thế nghị định 97 thì mình căn cứ vào nghị định 97 để xem xét các khía cạnh”.
    Vậy là đã rõ, “Bên Thắng Cuộc” đã được xác định là không hợp pháp, nằm ngoài Luật Xuất Bản ….… bản án đã sẵn sàng, đạn đã lên nòng …… chỉ chờ huy Đức quay về …. Nghị Định 97 liên quan đến việc sử dụng internet là 1 công cụ của nhà Nước để bóp nghẹt mọi tiếng nói dân chủ, để qui chụp và kết tội người sử dụng internet của lề trái và lề dân … đặc biệt là Điều 6:
    “…Lợi dụng Internet nhằm mục đích: Chống lại nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam; gây phương hại đến an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội; phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân; tuyên truyền chiến tranh xâm lược; gây hận thù, mâu thuẫn giữa các dân tộc, sắc tộc, tôn giáo; tuyên truyền, kích động bạo lực, dâm ô, đồi trụy, tội ác, tệ nạn xã hội, mê tín dị đoan; phá hoại thuần phong, mỹ tục của dân tộc; Tiết lộ bí mật nhà nước, bí mật quân sự, an ninh, kinh tế, đối ngoại và những bí mật khác đã được pháp luật quy định; Đưa các thông tin xuyên tạc, vu khống, xúc phạm uy tín của tổ chức; danh dự, nhân phẩm của công dân; Lợi dụng Internet để quảng cáo, tuyên truyền, mua bán hàng hoá, dịch vụ thuộc danh mục cấm theo quy định của pháp luật…..”
    Tất cả mọi qui định trên sẽ được vận dụng, suy diễn để kết tội, vùi dập và xử Huy Đức.
    Với hệ thống pháp luật như rừng rú, với bọn công an côn đồ đã đánh đâp, bấm huyệt cho chết cả các cụ dân oan kêu cứu vì tham nhũng cướp đất của họ, và với bọn quan tòa không còn liêm sỉ đã táng tận lương tâm xử án các blogger yêu nước và các dân oan khiếu kiện ….v.v. thì anh Huy Đức có còn muốn về VN nữa hay không? Có còn muốn nói chuyện trên hiến pháp và luật pháp với bọn đê hèn nữa ko ?
    Với “Bên Thắng Cuộc” anh có thừa tư cách để được chấp thuận tị nạn tại Hoa Kỳ, một đất nước dân chủ thực sự, và là nơi sẽ giúp anh, cùng với các bạn bè cùng tư tưởng trong nước, phát huy mạnh mẽ hơn nữa sức mạnh trên ngòi bút của anh, cứu nguy cho dân tộc đau thương Việt Nam.
    Kính

  • Nguyễn Tường Linh  On Tháng Một 19, 2013 at 3:03 chiều

    Nhà báo Lưu Đình Triều, một nhân vật trong BTC, cựu thiếu úy VNCH, con cố nhà báo cách mạng Lưu Quý Kỳ cũng đã có phản hồi trên mạng, về tính trung thực của BTC.

    Lee viết thêm dưới đây để thấy Huy Đức đã đào “hố sâu” “ngăn cách” hai cha con cụ Kỳ, anh Triều bằng cách nào.

    Đoạn Huy Đức trích Lưu Đình Triều “nhớ lại” thực ra là trích từ Tự truyện của Lưu Đình Triều, có trên mạng, (Huy Đức không dẫn nguồn):

    “Tim tôi như thắt lại.”Một quân thù đang đứng cạnh ba đây. Ba có biết không?Có căm hờn nó không?Từ giờ phút đó niềm vui hội ngộ trong tôi tụt giảm hẳn.Nỗi lo âu ,phập phồng , thấp thỏm.trào dâng…

    Đoạn sau đây, Huy Đức lờ:

    “Cái cảm giác cô đơn ấy,mãi đến hai năm sau tôi mới thật sụ giũ bỏ khi ngồi quây quần vui vẻ với cả nhà,có cả Thu Hà vừa đi học ở Bungari trở về.Sâu xa hơn là sự đoàn tụ toàn vẹn như lời thư ba viết mà tôi đã dần cảm nhận ra:sau đó và tự gọi tên theo cách của tôi: sự đoàn tụ phần hồn.Đó là một tối tháng 8 – 1978, cả người tôi nổi đầy gai ốc khi đưa tay thề nguyện dưới lá cờ Đoàn.Vâng, tôi đã đặt được bước chân đầu tiên của mình lên dấu chân mà ba má tôi đã đi”

    “Hố sâu” ở đâu, “ngăn cách” ở đâu hở chú Osin???

    Chú tạo ra “hố sâu” “ngăn cách” cha con người ta bằng cách nói phân nửa hoặc chưa đến phân nửa sự thật à?

    Đấy là chưa kể nếu anh Triều được cụ Kỳ ưu ái xin cho không phải đi học tập cải tạo, thì với miệng lưỡi osin rắn rết, Huy Đức có sẵn sàng nói ngược lại, rằng tay Triều này thuộc dạng con ông cháu cha nên mới được thế này thế nọ không??? Còn hàng vạn các thiếu úy VNCH khác không có cha làm lớn thì sao???

    Cái cần phải thấy ở đây là sự công tâm, bất vị thân và vì vậy, càng thêm quý mến nhân cách nhà báo Lưu Quý Kỳ (tên ông được đặt cho một số con đường ở 3 thành phố lớn nhất), thì osin cố tình nhắm mắt không nhìn, để chỉ soi vào “hố sâu”, “ngăn cách”???

    Ở một bài khác, anh Triều trả lời phỏng vấn báo TT&VH, từ 26/6/2009, HĐ cũng “không thấy”:

    Hỏi: Anh vượt thoát được là nhờ nỗ lực bản thân hay có sự giúp sức của cha mình – nhà báo Lưu Quý Kỳ?

    Trả lời: Sau 21 năm xa cách, đến 1975, khi cha tôi tập kết trở về, tôi được gặp và biết cha mình làm báo. Khi đi học tập cải tạo về, tôi cũng thích theo nghề báo vì trước đó tôi cũng thường xuyên viết… báo tường. Cha tôi không đồng ý, vì một sĩ quan của chế độ cũ như tôi không những không đủ chuẩn lý lịch mà cả thói quen, nếp sống cũng chưa thích ứng, để gần gũi với nhịp sống mới của xã hội. Rồi cha giúp tôi kiếm việc làm ở Sở Công nghiệp, rồi thành nhân viên của một xưởng sản xuất. Tôi đã “cày” cật lực trong công việc, đọc, ngẫm nghĩ nhiều cùng sách báo để gột rửa mình. Rồi tôi trở thành lao động tiên tiến và vài năm sau đó được công nhận là đoàn viên ưu tú – một điều kiện cần thiết cho tôi thi vào lớp đại học báo chí… Nghiệm lại tôi nghĩ cha đã giúp mình cái căn cơ nhất để làm lại cuộc đời, để đến với nghể báo….Tiếc rằng năm 1982, cha tôi đã qua đời không kịp cho tôi học ông nhiều hơn về chuyện viết lách…

  • 10nho5polo  On Tháng Một 22, 2013 at 8:21 chiều

    Chào anh Huy Đức,

    Tranh luận bao giờ cũng là 1 phần không thể thiếu của những quyển sách hay anh à. Truyện Kiều của Nguyễn Du vẫn có nhiều ý kiến khác nhau đó thôi, nên anh đừng bận tâm.

    Em thấy quyển sách của anh là một công trình làm việc tuyệt vời và giá trị.

    Em đã mua Phần 1 (Giải phóng) từ khi vừa bán trên Smashwords.

    Như anh nói ở trên, anh vừa thêm vào một số điểm mới cho bản điện tử; như vậy em phải mua lại bản mới hay có thể cập nhật miễn phí?

    Cám ơn anh.

    Polo

  • Toan Le  On Tháng Một 23, 2013 at 4:27 sáng

    Có nhiều dư luận trái chiều về quyển “Bên thắng cuộc”, kể cả bên “thua” và “thắng”.
    Tôi, năm 75, 17 tuổi. Sinh trưởng và lớn lên tại SG. Nhưng tôi ủng hộ Huy Đức và có nhận xét sau đây:
    - Cho dù rằng, theo tôi quyển “Bên Thắng Cuộc” chưa hoàn hảo so với nhận xét của tôi. Nhưng trong một quyển dầy 500 trang, thì chuyện sơ sót là không thể không có. Cái tôi quan tâm ở đây là trân trọng anh Huy Đức, là một người lớn lên ở miền Bắc. Nhưng đã chịu khó tìm tòi để viết lại với một cố gắng phi thường về sự thật của đất nước từ năm 75, theo sự hiểu biết và tiến bộ của tác giả.
    Vì thế, lẻ ra phải được những người Việt sống ở hải ngoại ủng hộ tinh thần hơn là đả phá. Chúng ta hãy chứng tỏ là một người rộng lượng đang sống ở một quốc gia tôn trọng nền văn minh, dân chủ của mọi người.

  • Toan Le  On Tháng Một 23, 2013 at 9:16 sáng

    Viết tiếp…..
    Tôi đang sống ở Mỹ, nhưng buồn thay!! Vì thấy có một số người quá khích trong việc chống đối quyển sách này….
    Cố gắng lên anh Huy Đức. Tôi đứng về phía anh.

  • Nguyen Viet Nam  On Tháng Một 24, 2013 at 8:47 sáng

    cam on anh Huy Duc, mong rang ca dan toc minh tim doc sach cua anh.

  • Lại thanh Báu  On Tháng Một 27, 2013 at 8:27 sáng

    Tôi rất muốn có quyển sách của bạn nhưng không biét làm cách nào! Ban có thể giởi tặng tôi 2 tập Bên thắng cuộc qua địa chỉ mail của tôi. Rất cám on bạn.

  • sinuhe69  On Tháng Một 27, 2013 at 2:56 chiều

    Ông nghị Dương Trung Quốc trả lời phỏng vấn BBC về BTC: http://www.bbc.co.uk/vietnamese/multimedia/2013/01/130124_duongtrungquoc_winnerside.shtml

    Ngoài mặt thì khen, nhưng thực chất là tìm cách giảm giá trị của cuốn sách nhưng che đậy một cách khéo léo. Trước đây tôi vẫn nghĩ ông Trung Quốc thuộc loại hiếm nhưng nay thì thất vọng. Suy cho cùng, cũng không ngạc nhiên lắm với một đảng viên, giáo sư quan chức kiêm vai ông nghị. Nhưng mà nó vẫn để lại vị chua chát trong lòng: https://sinpen.wordpress.com/2013/01/27/duong-trung-quoc-va-ben-thang-cuoc/

  • sinuhe69  On Tháng Một 27, 2013 at 3:09 chiều

    Dear anh Huy Đức,
    anh có thể lập một tài khoản donate (như dùng PayPal, Google Wallet) để mọi người có thể trực tiếp ủng hộ anh và công việc của anh không?
    Hiện nay có nhiều nơi trên mạng có thể download tự do 2 cuốn sách của anh. Mặc dù tôi nghĩ đó là những cuốn sách rất cần được đọc một cách rộng rãi, nhưng dù sao như vậy sẽ ảnh hưởng đến thu nhập của anh mà người ta vẫn nói “có thực mới vực được đạo”. Có tài khoản donate để mọi người ủng hộ tùy theo quyết định cá nhân của mình là một cách làm phổ biến và phù hợp ngày nay. Mua trên cửa hàng sẽ phải chia sẻ cho các công ty khác, chứ không thể toàn bộ số tiền đến tay tác giả được.

    PS: cuốn “Quyền Bính” của anh rất tuyệt. Lần đầu tiên, toàn bộ bức tranh về chính trị miền Bắc được đặt trong bối cảnh giúp người đọc hiểu sâu sắc hơn rất nhiều về kết quả thực trạng đất nước ngày hôm nay và phần nào những khổ đau, oan khuất gầm trời mà quá nhiều người đã phải chịu đựng.
    Rất mong anh chuẩn bị sẵn sàng bằng chứng và tài liệu để đối chứng và phản biện trong thời gian tới.

  • A.T.  On Tháng Một 27, 2013 at 10:56 chiều

    “Thiên hạ đua nhau nói thắng thua
    Biết ai kẻ thắng biết ai thua…”

    Nhại thơ Nguyễn Khuyến

  • Minh Lam  On Tháng Hai 8, 2013 at 6:48 sáng

    Gởi HĐ
    Trong danh sách các tướng miền Nam bị đi “cải tạo”
    thiếu tên Trung tướng Dương văn Đức ????
    Một sự thiếu sót cố ý vì tướng Đức bị giết chết khi có giấy xuất cảnh qua Úc
    Cứ vào google đánh tên D V Đức thì sẽ đọc được nhiều chi tiết anh hùng của vị tướng này trong trại CT

  • chienbinhk  On Tháng Hai 13, 2013 at 1:35 sáng

    Toi tin chan li luon la diem den cuoi cung. Chuc anh nhieu may man!

  • lam nguyen  On Tháng Ba 6, 2013 at 11:54 sáng

    Tu khi con trong trai “cai dao” toi da rat uoc ao tim duoc mot so su that ve chien tranh VN
    Sau khi sang HK ,rat that vong vi hinh nhu khong ai dam noi su that ma ho da chung kien.
    Nho phuong tien truyen thong hien dai ma thay duoc mot chut. Nay nghe binh luan on ao ve BTC, toi hy vong giup thoa man them .
    Chan thanh
    -Mot linh xua-

  • vananh  On Tháng Ba 29, 2013 at 9:18 chiều

    Sau khi đọc xong BTC, tôi còn trăn trở 1 số vấn đề cần được trao đổi với anh về phần hậu quả của chiến tranh mà đát nước và nhân dân ta phải gánh chịu dài dài, đó là:
    - Hàng triệu người đã nằm xuóng ở cả 2 miền Nam Bắc, họ là những người cầm súng hoặc không cầm súng. Trong đó còn có biết bao nhiêu người ra đi mà người thân không tìm thấy hài cốt…vẫn phải lập trai đàn để cầu siêu cho linh hồn họ được siêu thoát
    - Còn biết bao nhiêu người bị ảnh hưởng bới chất độc điôxin hay nhân dân ta còn biết là chất độc màu da cam, phần lớn họ là những người dân vô tội mà phải chịu ảnh hưởng dài dài
    - Vẫn còn hàng vạn vạn người vẫn phải chịu ảnh hưởng bởi bom mìn, đạn dược năm vươn vãi ở khắp nơi trên mảnh đất hình chữ S này. Sau bao năm thanh bình, vẫn ẩm ỉ dưới lòng đất và chờ nổ tung. Tội nhất là những đứa trẻ vô tình đụng đến…
    - Và cả những chị thanh niên xung phong, họ đã hy sinh cả tuổi thanh xuân của mình vì sự nghiệp giải phóng quê hương…nay trở về với đời thường ở cái độ tuổi muốn làm mẹ cũng khó…mãi mãi đơn độc và chờ trợ cấp.
    Thấy anh ca ngợi Bác Sáu Dân và Bác Sáu Khải nhiều nhưng vẫn thấy thiếu thiếu ở tính nhân văn hết sức cao cả của 2 Bác ấy qua các bài diễn văn kỷ niệm 20 năm và 25 năm giải phóng miền Nam đó là : cảm ơn những người được gọi là phía bên kia đã buông súng để không gây thêm sự đổ máu nào, để làm giảm bớt thiệt hại và tổn thất cho quê hương và cho dân tộc
    Chúc anh luôn khỏe mạnh.

  • phong  On Tháng Tư 14, 2013 at 1:03 sáng

    Đã hơn 3 thập kỷ trôi qua, làm ăn cực nhọc là thế, thành tựu không thể nói là nhỏ, thế mà khoảng cách phát triển của VN so với thế giới sao vẫn xa vời! Không định thần nhìn nhận lại tất cả, không khéo chúng ta sẽ ngày càng đi sâu vào con đường đi làm thuê, đất nước có nguy cơ trở thành đất nước cho thuê với triển vọng là bãi thải công nghiệp của các quốc gia khác! Giữa lúc thế giới đang bước vào thời kỳ kinh tế trí thức!

    150 năm đã trôi qua, nhưng bài học này còn nguyên vẹn. Đó là 80 năm nô lệ, 40 năm với 4 cuộc chiến tranh lớn (Pháp, Mỹ, Cam Bốt, Tàu) – trong đó 3 thế hệ liên tiếp gánh chịu những hy sinh khốc liệt, 35 năm xây dựng trong hòa bình với biết bao nhiêu lận đận, và hôm nay VN vẫn còn là một nước chậm tiến.

    Thảm kịch của đảng cộng sản thực ra đã bắt đầu ngay từ ngày 30-4-1975. Sự bẽ bàng còn lớn hơn vinh quang chiến thắng. Hòa bình và thống nhất đã chỉ phơi bày một miền Bắc xã hội chủ nghĩa thua kém miền Nam, xô bồ và thối nát, về mọi mặt. “Tính hơn hẳn” của chủ nghĩa Mác-Lênin trở thành một trò cười. Sự tồi dở của nó được phơi bày rõ rệt cùng với sự nghèo khổ cùng cực của đồng bào miền Bắc.

    Nhìn lại sau hơn nữa thế kỷ dưới chế độ CS, hàng loạt các câu hỏi được đặt ra:

    - Năm 1954 sau khi thắng Pháp, tại sao hơn 1 triệu người Bắc phải bỏ lại nhà cửa ruộng vườn di cư vào miền Nam?

    - Sau năm 1975 , tại sao dân miền Nam không ồ ạt di cư ra Bắc sinh sống để được hưởng những thành quả của CNXH mà chỉ thấy hàng triệu người Bắc lũ lượt kéo nhau vào Nam lập nghiệp?

    - Tại sao sau khi được “giải phóng” khỏi gông cùm của Mỹ-Ngụy, hàng triệu người phải vượt biên tìm tự do trong cái chết gần kề, ngoài biển cả mênh mông?

    - Tại sao nhân viên trong các phái đoàn CS đi công tác thường hay trốn lại ở các nước tư bản dưới hình thức tị nạn chính trị ?

    Tất cả những thành phần nêu trên, họ muốn trốn chạy cái gì?

    - Tại sao đàn ông của các nước tư bản Châu á có thể đến VN để chọn vợ như người ta đi mua một món hàng?

    - Tại sao Liên Xô và các nước Đông âu bị sụp đổ?

    - Tại sao lại có sự cách biệt một trời một vực giữa Đông Đức và Tây Đức, giữa Nam Hàn và Bắc Hàn?

    - Tại sao nước ta ngày nay phải quay trở lại với kinh tế thị trường, phải đi làm công cho các nước tư bản?

    - Tại sao các lãnh tụ CS lại gởi con đi du học tại các nước tư bản thù nghịch?

    Hỏi tức là trả lời, người VN đã bỏ phiếu bằng chân từ bỏ một xã hội phi nhân tính. Mọi lý luận phản biện và tuyên truyền của nhà nước cộng sản đều trở thành vô nghỉa.

    Sự thực đã quá hiển nhiên nhưng đảng cộng sản không thể công khai nhìn nhận. Họ không thể nhìn nhận là đã hy sinh bốn triệu sinh mệnh trong một cuộc chiến cho một sai lầm. Nếu thế thì họ không còn tư cách gì để nắm chính quyền, ngay cả để hiện diện trong sinh hoạt quốc gia một cách bình thường.

    Nhìn nhận một sai lầm kinh khủng như vậy đòi hỏi một lòng yêu nước, một tinh thần trách nhiệm và một sự lương thiện ở mức độ quá cao đối với những người lãnh đạo cộng sản. Hơn nữa họ đã được đào tạo để chỉ biết có bài bản cộng sản, bỏ chủ nghĩa này họ chỉ là những con số không về kiến thức. Cũng phải nói là trong bản chất con người ít ai chịu từ bỏ quyền lực khi đã nắm được.

    Thế là sau cuộc cách mạng long trời lở đất với hơn ba chục năm khói lửa, máu chảy thành sông, xương cao hơn núi, Cộng Sản Hà Nội lại phải đi theo những gì trước đây họ từng hô hào phá bỏ tiêu diệt. Từ ba dòng thác cách mạng chuyên chính vô sản, hy sinh hơn bốn triệu mạng người, đi lòng dòng gần nửa thế kỷ, Cộng Sản Hà Nội lại phải rập khuôn theo mô hình tư bản để tồn tại .

    Hiện tượng “Mửa ra rồi nuốt lại” này là một cái tát vào mặt các nhà tuyên giáo trung ương.

    Cách mạng cộng sản đã đưa ra những lí tưởng tuyệt vời nhất, cao cả nhất, đã thực hiện những hành động anh hùng vô song, đồng thời cũng gieo vào lòng người những ảo tưởng bền vững nhất.

    Nhưng thực tế chuyên chính vô sản đã diễn ra vô cùng bạo liệt, tàn khốc, chà đạp man rợ lên đạo lý, văn hóa và quyền con người ở tất cả các nước cộng sản nắm chính quyền. Sự dã man quỷ quyệt mánh lới và sự bất nhân khéo che đậy của Cộng sản chưa hề thấy trong lịch sử loài người.

    Con người có thể sống trong nghèo nàn, thiếu thốn. Nhưng người ta không thể sống mà không nghĩ, không nói lên ý nghĩ của mình. Không có gì đau khổ hơn là buộc phải im lăng, không có sự đàn áp nào dã man hơn việc bắt người ta phải từ bỏ các tư tưởng của mình và “nhai lại” suy nghĩ của kẻ khác.

    Nền chuyên chính vô sản này làm tê liệt toàn bộ đời sống tinh thần của một dân tộc, làm tê liệt sự hoạt động tinh thần của nhiều thế hệ, làm nhiều thế hệ con người trở thành những con rối, những kẻ mù chỉ biết nhai như vẹt các nguyên lý bảo thủ giáo điều…

    Công dân của nhà nước cộng sản luôn luôn sợ hãi, luôn luôn lo lắng không biết mình có làm gì sai để khỏi phải chứng minh rằng mình không phải là kẻ thù của chủ nghĩa xã hội.

    Cơ chế quyền lực cộng sản tạo ra những hình thức đàn áp tinh vi nhất và bóc lột dã man nhất. Vì vậy công dân trong các hệ thống cộng sản hiểu ngay điều gì được phép làm, còn điều gì thì không. Không phải là luật pháp mà là quan hệ bất thành văn giữa chính quyền và thần dân của nó đã trở thành “phương hướng hành động” chung cho tất cả mọi người.

    Cơ chế hiện nay đang tạo kẽ hở cho tham nhũng, vơ vét tiền của của Nhà nước. Nhưng cái mà chúng ta mất lớn nhất lại không phải là mất tiền, mất của, dù số tiền đó là hàng chục tỉ, hàng trăm tỉ. Cái lớn nhất bị mất, đó là suy đồi đạo đức. Chúng ta sống trong một xã hội mà chúng ta phải tự nói dối với nhau để sống…

    Bác và đảng đã gần hoàn thành việc vô sản hóa và lưu manh hóa con người VN (vô sản lưu manh là lời của Lê Nin). Vô sản chuyên chính (đảng viên) thì chuyển sang làm tư bản đỏ, còn vô sản bình thường (người dân) trở thành lưu manh do thất nghiệp, nghèo đói.

    Nền kinh tế Việt Nam bây giờ chủ yếu là dựa trên việc vơ vét tài nguyên quốc gia, bán rẻ sức lao động của công nhân và nông dân cho các tập đoàn kinh tế ngoại bang, vay nước ngoài do nhà nước CS làm trung gian.

    Huyền thoại giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp do cộng sản Việt Nam dày công dàn dựng đã tan thành mây khói khi giai cấp “vô sản” âm thầm lột xác trở thành các nhà Tư bản đỏ đầy quyền lực và đô la.

    Do vậy, lý thuyết CS dần dần mất đi tính quyến rủ hoang dại. Nó trở nên trần trụi và lai căng. Tất cả điều đó đã làm cho các ĐCS trên toàn thế giới dần dần chết đi. Dù GDP có tăng lên, nhiều công trình lớn được khánh thành do vay mượn quỹ tiền tệ Quốc Tế nhưng đạo đức xã hội cạn dần. Thực tế cho thấy rằng sức mạnh không nằm ở cơ bắp. Vũ khí, cảnh sát và hơi cay chỉ là muỗi mòng giữa bầu trời rộng lớn nếu như lòng dân đã hết niềm tin vào chính quyền.

    Học thuyết về xây dựng một xã hội chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa chỉ là một loại lý tưởng hóa, nó là chiếc bánh vẽ để lừa gạt dân, không hơn không kém; đảng nói một đằng, làm một nẻo.

    Chẳng hạn đảng nói “xây dựng xã hội không có bóc lột” thì chính những đảng viên lại là những người trực tiếp tham nhũng bóc lột người; đảng nói “một xã hội có nền dân chủ gấp triệu lần xã hội tư bản” thì chính xã hội ta đang mất dân chủ trầm trọng; đảng nói “đảng bao gồm những người tiên phong nhất, tiên tiến nhất” nhưng thực tế thì đảng đầy rẫy những người xấu xa nhất, đó là những kẻ đục khoét tiền bạc của nhân dân.

    Sở dĩ ĐCSVN còn cố giương cao ngọn cờ XHCN đã bị thiêu rụi ở tất cả các nước sản sinh ra nó vì chúng đang còn nhờ vào miếng võ độc “vô sản chuyên chính” là… còng số 8, nhà tù và họng súng để tồn tại!

    Nhân dân đang hy vọng rằng Đảng sớm tự ý thức về tội lỗi tầy trời của mình . Đảng sẽ phải thẳng thắn sám hối từ trong sâu thẳm chứ không chỉ thay đổi bề ngoài rồi lại tiếp tục ngụy biện, chấp vá một cách trơ trẻn.

    Người dân chẳng còn một tí ti lòng tin vào bất cứ trò ma giáo nào mà chính phủ bé, chính phủ lớn, chính phủ gần, chính phủ xa đưa ra nữa. Họ nhìn vào ngôi nhà to tướng của ông chủ tịch xã, chú công an khu vực, bà thẩm phán, ông chánh án, bác hải quan, chị quản lý thị trường, kể cả các vị “đại biểu của dân” ở các cơ quan lập pháp “vừa đá bóng vừa thổi còi” mà kết luận: “Tất cả đều là lừa bịp!”

    Do đó XHCN sẽ được đánh giá như một thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử VN. Con, cháu, chút, chít chúng ta nhắc lại nó như một thời kỳ … đồ đểu! Vết nhơ muôn đời của nhân loại.

    Một thời kỳ mà tâm trạng của người dân được thi sĩ cách mạng Bùi Minh Quốc tóm tắt qua 2 vần thơ:

    “Quay mặt phía nào cũng phải ghìm cơn mữa !

    Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi!”

    Chẳng lẽ tuổi thanh xuân của bao người con nước Việt dâng hiến cho cách mạng để cuối cùng phải chấp nhận một kết quả thảm thương như thế hay sao?

    Chẳng lẽ máu của bao nhiêu người đổ xuống, vàng bạc tài sản của bao nhiêu kẻ hảo tâm đóng góp để cuối cùng tạo dựng nên một chính thể đê tiện và phi nhân như vậy?

    Tương lai nào sẽ dành cho dân tộc và đất nước Việt Nam nếu cái tốt phải nhường chỗ cho cái xấu?

    Một xã hội mà cái xấu, cái ác nghênh ngang, công khai dương dương tự đắc trong khi cái tốt, cái thiện phải lẫn tránh, phải rút vào bóng tối thì dân tộc đó không thể có tương lai !

    Một kết cục đau buồn và đổ vỡ là điều không tránh khỏi.

    Châu Hiển Lý – Bộ đội tập kết 1954

  • phong  On Tháng Tư 29, 2013 at 12:03 sáng

    Ông Quang A cũng nói về mối nguy hiểm đối với nhà cầm quyền khi dùng cách đè nén ngôn luận thay vì thẳng thắn trao đổi, và cho rằng, chính quyền càng làm như vậy thì “sự kết liễu của chế độ toàn trị sẽ xảy ra sớm hơn”, và cái giá phải trả sẽ rất cao.(bbcvietnamese.com)

Trackbacks

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 138 other followers

%d bloggers like this: