Những Quả Bom Đoàn Văn Vươn

Sẽ hiếm có phiên tòa nào được nhiều người quan sát như phiên tòa xét xử anh em nhà Đoàn Văn Vươn. Nếu vẫn cố thủ trong pháp chế XHCN thì áp dụng chuyên chính để trấn áp là chuyện không còn phải bàn. Nếu muốn gieo cấy những hạt giống pháp quyền thì mục tiêu của bản án phải là công lý.

Chỉ có tư duy trên nền tảng của sự mặc cảm và sợ hãi mới cho rằng nếu không trừng phạt anh Vươn là buông lơi chuyên chế, là sẽ có nhiều nông dân khác tiếp bước anh Vươn. Hành động của anh Đoàn Văn Vươn, trong sâu xa là một tiếng kêu oan chứ không phải là hành động của một người cùng quẫn. Đành rằng anh có tự “chuẩn bị vũ khí” nhưng trái bom mà anh tự chế không để gây sát thương, nó chỉ để tạo ra tiếng nổ.

Hành vi của anh Vươn có dấu hiệu chống người thi hành công vụ, bởi cho dù những người ấy thi hành một quyết định vô lương thì họ cũng làm việc đó nhân danh nhà nước. Hành vi của anh có dấu hiệu cố ý gây thương tích vì có làm bị thương nhẹ một số nhân viên. Nếu cố ý giết người chắc hẳn anh Vươn không dùng súng hoa cải bắn ở một tầm xa như vậy.

Những phát súng và quả bom Đoàn Văn Vươn chỉ như tiếng trống kêu oan gióng lên trước Tam Pháp ty. Nhờ nó mà chính quyền trung ương nhận ra sự lạm quyền của chính quyền địa phương, nhận ra những bất hợp lý trong Luật Đất đai. Theo khoản 4, điều 8 của Bộ Luật Hình sự, thì hành vi của anh em nhà anh Vươn chưa cấu thành tội phạm (Những hành vi tuy có dấu hiệu của tội phạm, nhưng tính chất nguy hiểm cho xã hội không đáng kể, thì không phải là tội phạm và được xử lý bằng các biện pháp khác).

Không phải tự nhiên khi bất cứ ai lên tiếng trên các diễn đàn nhân dân đều mong muốn được thấy anh Vươn tự do. Đấy không chỉ là sự cảm thông cá nhân mà còn là cả một nỗi khát khao công lý.

Chính sách đất đai hiện nay đang dồn không biết bao nhiêu người dân vào hoàn cảnh Đoàn Văn Vươn. Công việc của vị thẩm phán xử anh Vươn cũng như một chiến sỹ công binh. Nếu bản án chỉ lo trấn áp thì sẽ dồn những Đoàn Văn Vươn khác vào bước đường cùng, sức công phá của những quả bom ấy sẽ khốc liệt chứ không chỉ gây tiếng nổ. Nếu bản án công bằng với anh Vươn thì những ngòi nổ trong hàng loạt quả bom Đoàn Văn Vươn khác cũng tự nhiên được tháo ra. Bởi những người nông dân mất đất ấy sẽ trì hoãn sự phản ứng của mình để chờ công lý.

Bản án là thông điệp của nhà nước trung ương tới chính quyền địa phương; là sự lựa chọn giữa người dân lương thiện và đám cường hào; là sự xác lập chuẩn mực công vụ: bảo vệ dân chúng hay nhân danh nhà nước để chà đạp lên dân chúng.

Phiên tòa chắc chắn sẽ không kết thúc ngay cả khi bản án đã có hiệu lực. Tên tuổi của Đoàn Văn Vươn rồi sẽ còn vang. Chuyến tàu đi vào lịch sử của anh đủ chỗ để các vị thẩm phán và cả người đứng đầu chế độ quá giang. Vấn đề là họ chọn chỗ đứng trên bia miệng hay ở trong lòng hậu thế.

Huy Đức

Post a comment or leave a trackback: Trackback URL.

Phản hồi

  • IndiOne  On Tháng Tư 3, 2013 at 1:12 chiều

    Cũng khá lâu rồi và không biết đã tốn bao nhiêu lít lưu linh xoay quanh 1 chủ đề. Trong lúc ngà ngà bèn hỏi: “Tuy bác trưởng thành và lớn lên ở 1 đất tự do nhưng bác ko lạ gì về cộng sản, vậy sao bác dám từ bỏ tất cả để all in trở về?”

    – Sao bị quan thế, thời tiết còn thay đổi, nói chi là 1 đất nước.

    – Đồng ý với logic của bác. Chỉ muốn hỏi bác rằng trước khi bác cất bước trên con đường phiêu lưu đầy mạo hiểm với bản thân và gia đình, bác có bao giờ tự tìm hiểu, học hỏi etc… về thế giới cộng sản mà bác đang ước mơ xây mộng hay ko?

    – Bây giờ khác xưa lắm rồi. Không thể tưởng tượng được cảnh đổi thay.

    Vẫn bình thản và bottom up và nói: “Bỏ sách vở qua 1 bên, nói chuyện lưu linh với bác. Cả đời bác nốc lưu linh cũng đủ làm vài mẫu đất Phi Châu phì nhiêu ướt át, vậy bác có lần nào ngồi nốc với 1 tay băng đảng lưu manh mà có tư chất tư duy của 1 người tử tế hay ko?”

    Vài năm sau, bác vỡ mộng.

    Bản chất của đảng Cộng Sản VN là 1 kẻ cướp được đào tạo rất bài bản và cặn kẽ. Trùm cướp khét tiếng là Mao điếm chảy. Mao có 1 chiêu sở trường để cướp …. bỏ 1 cục đường ra để ruồi muỗi bu, khi ruồi mập rồi buông lưới bắt trọn ổ.

    Chiêu lừa tuy đơn giản nhưng ko biết bao nhiêu Kiều đại gia phải bỏ của lấy người.

    Đảng đã chuyên đi cướp vài chục năm, tính cướp của hiếp người nay đã thấm vô máu. Vì gian manh, sẽ mãi mãi ko thể nào có khả năng làm thương mại lâu dài. Chỉ chuyên cướp, cướp và cướp, kế đến là hiếp, hiếp và hiếp.

    Khi đất nước ko còn gì để bán, nợ ngâp đầu và khánh tận, tất cả những tài khoản, vàng, đô etc…. được dân gửi nhà băng sẽ được tướng cướp Nguyễn Tấn Dũng thế chấp bằng 1 mảnh giấy với 3 chữ I Owe You.

  • phong  On Tháng Tư 9, 2013 at 12:08 sáng

    Cơ chế nào cũng đều tồn tại những sai lầm hay xung đột mâu thuẫn. Tuy nhiên, nền tảng phân quyền và dân chủ tạo nên một minh bạch rất cần thiết để ngăn ngừa sai phạm. Những tranh luận tự do khắp nơi khắp lúc đem đến cho người dân một cảm nhận là họ đang tham dự vào việc điều hành đất nước và mọi quyết định quan trọng về hướng đi của chính sách công phải được sự đồng ý của họ. Cơ chế này là yếu tố quan trọng để tạo niềm tin.
    Chuc anh Huy Duc luon vung tien. Than ai!

  • phong  On Tháng Tư 13, 2013 at 12:27 sáng

    Alan Phan là doanh nhân với 43 năm kinh nghiệm tại thị trường Mỹ và Trung Quốc. Ông là Việt kiều đầu tiên đưa công ty tư nhân của mình lên niêm yết sàn chứng khoán Mỹ (1987) – Công ty Hartcourt đạt thị giá 670 triệu đôla vào năm 1999.
    ……..
    Cơ chế nào cũng đều tồn tại những sai lầm hay xung đột mâu thuẫn. Tuy nhiên, nền tảng phân quyền và dân chủ tạo nên một minh bạch rất cần thiết để ngăn ngừa sai phạm. Những tranh luận tự do khắp nơi khắp lúc đem đến cho người dân một cảm nhận là họ đang tham dự vào việc điều hành đất nước và mọi quyết định quan trọng về hướng đi của chính sách công phải được sự đồng ý của họ. Cơ chế này là yếu tố quan trọng để tạo niềm tin. (Alan Phan)
    ……….
    Chuc anh Huy Duc luon vung tien. Than ai!

  • phong  On Tháng Tư 13, 2013 at 9:21 chiều

    Khi phê bình lãnh đạo văn nghệ, Phan Khôi phê bình luôn sự lãnh đạo của đảng Lao Động, bởi vì lãnh đạo văn nghệ là chi bộ đảng trong Hội nhà văn, trực thuộc hệ thống đảng, và Phan Khôi phê bình luôn chế độ ông đang sống. Phan Khôi viết: “Dưới chế độ tư sản, sự đối lập là thường: nhân dân đối lập với chính phủ, công nhân đối lập với chủ xưởng, học sinh đối lập với nhà trường… Nhưng ở dưới chế độ của chúng ta, về mọi phương diện, yêu cầu phải không đi đến đối lập, hễ còn đối lập là còn hiện tượng không tốt, cái triệu chứng không tốt.” (12) Một nước mà không có tiếng nói đối lập có nghĩa là một nước thiếu dân chủ hay độc tài.
    (danchunglambao.blog)

  • phong  On Tháng Tư 13, 2013 at 9:24 chiều

    Dân quạ đình công

    “Mồng bảy tháng Bảy năm Mậu Thân,
    Chiếu lệ bắc cầu qua sông Ngân,
    Hằng hà sa số cu-li quạ,
    Bay bổng về trời dường trẩy quân.
    Hai bên bờ sông đậu lóc ngóc,
    Con thì kêu đói, con kêu nhọc.
    Đường sá xa xuôi việc nặng nề,
    Phần lũ con thơ ở nhà khóc.
    Bỗng nghe lệnh Trời truyền khởi công,
    Nào con đầu cúi, con lưng cong,
    Thêm bầy lý bẻo đứng coi việc,
    Đụng đâu đánh đó như bao bông!
    Ngán cho cái kiếp làm dân thiệt,
    Làm có ăn không, chết cho chết,
    Cắn cỏ kêu Trời, Trời chẳng nghe.
    Một con bay lên đứng diễn thuyết,
    “Hỡi đồng bào nghe tôi nói đây:
    Dân quyền thạnh nhất là đời nay,
    Việc mà chẳng phải việc công ích,
    Không ai có phép đem dân đày.
    Trối kệ Hoàng ngưu với Chức nữ,
    Qua được thời qua, không thời chớ.
    Quốc dân ô thước tội tình chi,
    Mà bắt xâu bơi làm khổ sở?
    Anh em ta hè về quách thôi! ”
    Luôn thể kéo nhau vào cửa trời,
    Dộng trống đăng văn ầm đế tọa,
    Ngai vàng bệ ngọc rung rinh rơi.

    Nghe tin dân quạ nổi cách mệnh,
    Trời sai thiên lôi ra thám thính,
    Đầu đen máu đỏ quyết hy sinh,
    Ngừng búa thiên lôi không dám đánh.
    Tức thì chiếu Trời vạch mây ra,
    Đánh chữ đại xá Trời ban tha,
    Dân quạ ở đâu về ở đó,
    Từ nay khỏi bắc cầu Ngân Hà.

    Ờ té ra:
    Mềm thì ai cũng nuốt!
    Cứng thì Trời cũng nhả.
    Hằng hà sa số cu-li quạ,
    Bay về hạ giới kêu “khá, khá” (10)

    PHAN KHÔI

  • phong  On Tháng Tư 13, 2013 at 10:55 chiều

    Phan Châu Trinh:

    ” Xét lịch sử xưa, dân nào khôn ngoan biết lo tự cường tự lập, mua lấy sự ích lợi chung của mình thì càng ngày càng bước tới con đường vui vẻ . Còn dân thì ngu dại, cứ ngồi yên mà nhờ trời, mà mong đợi trông cậy ở vua ở quan, giao phó tất cả quyền lợi của mình vào trong tay một người, hay một chính phu? muốn làm sao thì làm, mà mình không hành động, không bàn luận, không kiểm xét, thì dân ấy phải khốn khổ mọi đường.”

  • phong  On Tháng Tư 14, 2013 at 10:22 chiều

    “Quan điểm của tôi là hãy để cho bất động sản rơi tự do. Điều này sẽ làm giá nhà giảm thêm 30-50% để “bắt kịp” thu nhập của người dân và sẽ tạo ra một tầng lớp trung lưu có đủ điều kiện mua nhà. Người dân sẽ có thêm niềm tin và đây chính là một cú hích tạo ra sự kích cầu lớn. Giống như nền kinh tế Mỹ nợ ngập đầu nhưng vẫn rất năng động, bởi họ phải “kéo cày” làm việc tới 15-16 tiếng mỗi ngày để trả nợ.”

    Alan Phan là doanh nhân với 43 năm kinh nghiệm tại thị trường Mỹ và Trung Quốc. Ông là Việt kiều đầu tiên đưa công ty tư nhân của mình lên niêm yết sàn chứng khoán Mỹ (1987) – Công ty Hartcourt đạt thị giá 670 triệu đôla vào năm 1999.

    Ông cũng là doanh nhân đầu tiên đưa giao dịch chứng khoán và giáo dục từ xa qua mạng Internet tại Trung Quốc (1997). Ông từng là Chủ tịch Quỹ đầu tư Viasa Fund tại HongKong và Thượng Hải.

    Hoàng Lan – Hàn Phi

  • phong  On Tháng Tư 16, 2013 at 1:12 sáng

    Một vài thân hữu nói “chúng tôi sẽ đi dự tiệc tất niên của ông vì hiếu kỳ muốn xem thiên hạ nó chế diễu, nhạo báng, phê phán…ông ra sao?” Ờ Việt Nam, các buổi lễ vinh danh PR thì được tổ chức rầm rộ mỗi ngày; nhưng bỏ tiền ra để ngồi nghe..chửi, thì chắc chỉ có ông già Alan. Thực ra, đây là một truyền thống cả trăm năm nay tại Mỹ và cả ngàn năm nay tại Nhật. Có lẽ đó là lý do họ ít bị “táo bón” về mặt tinh thần và trí tuệ như văn hóa 5 ngàn năm của ta và Tàu?

    Trong các cung vua phủ chúa của Nhật, các hoàng đế thường thuê một vài anh hề để chế diễu mình và các cận thần chức sắc. Vai trò của các anh hề này làm giảm đi sự căng thẳng của tình thế, cho mọi người một góc nhìn tư duy lạ hơn; nhưng quan trọng nhất là đem “con người” về đúng vị trí của nó, để không ai hoang tưởng mình là thần thánh, không bao giờ sai hay ngu hay điên. Các lãnh đạo Âu Mỹ thì ngoài các đảng đối lập, còn cả ngàn phóng viên, bình luận gia…theo dõi từng bước, muốn ăn vụng cũng khó chứ đừng nói tới chuyện muốn làm thánh gióng.

    Riêng ở Trung Quốc, qua bao triều đại, kể cả gần đây, vua là “con trời” và dù là thứ con trời đánh thánh vật, con hoang, con rơi…vẫn là máu mủ của giòng họ. Chưa nói đến những bà con cháu chắt, họ hàng xa gần, cả trăm ngàn “thái tử công chúa” vẩn từ “trời” xuống thế, nên được quyền làm những trò rất khỉ (kiểu Tề Thiên). Cho nên, ngay cả một phê bình nhẹ nhàng từ quan Tể Tướng, cũng đủ bị tội chém đầu. Tệ nhất là câu, “mắt mủi bệ hạ để đâu mà rước về một con cung phi xấu thế…” Tội này thì tru di tam tộc. Cũng may, các thiên tử phần lớn thuộc loại ngu dốt, xuất thân từ rừng rậm, nên không biết gì chuyện kinh bang tế thế đại sự và phó mặc cho các quan có học, nên lịch sử Tàu vẫn còn có những điểm sáng cho nhân dân nhờ.

    Tôi vẫn nghĩ nếu lãnh đạo Trung Quốc và các nước chư hầu Á Châu có được văn hóa tự trào, tự phê, tự chấp nhận yếu kém thực của mình…thì lịch sử đã không nghiệt ngã với đa số…dân ngu khu đen của các xã hội này.

    Từ ý nghĩ đó, mong các bạn BCA hãy tiếp tay cho Alan tạo nên phong trào “roast” khắp xứ ; nghĩa là từ nay, thay vì các lễ PR hoành tráng hay các bài viết thuê trả tiền để vinh danh (thực ra là nói dối dư luận) , chúng ta chỉ tham dự vui chơi ở những nơi mà bạn bè thân hữu cuời diễu, “xấu khoe đẹp giấu”. Khi mọi người thoải mái hơn về cái “sĩ diện” hão, thì những chuyện giả dối, vô cảm…ở xứ này sẽ giảm đi chăng?

    Thử nghĩ thay vì đóng cửa “phê và tự phê”, nếu chúng ta cho trực tiếp truyền hình những thâm cung bí sử, cả nước sẽ quên đi các bộ phim Hàn Quốc, Trung Quốc ngu xuẩn, và các mạng truyền thông sẽ đem đến cho người dân những bài học về khiêm tốn, về thực tại và về một tư duy thích hợp với thời đại mới?

    Alan Phan

    Lễ hội Roast:

    Một lễ roast phần lớn được tổ chức tại Mỹ dành cho các nhân vật nổi tiếng (từ Tổng Thống đến siêu sao) tại những sự kiện công cộng, có truyền thông tham dự. Người được “ô danh” gọi là roastmaser phải có một cảm nhận khôi hài cao độ để chấp nhận những chuyện diễu cợt, chế nhạo, phê bình…về mình mà không chút tự ái hay bực bội. Những người được mời lên diễn đàn chọc phá là những bạn bè, đồng nghiệp, báo giới…kể lại những mẩu chuyện quá khứ hay những giả tưởng tương lai…Tinh thần quan trọng nhất của lễ roast là …vui cười, đùa cợt, không chút ác ý hay ghen tị.

    Tiệc tất niên của Alan:

    Chúng tôi cần từ 10 đến 20 thân hữu đăng đàn lên sân khấu “diễu” Alan cho mọi người cười. Không được khen. Bạn nào tình nguyện xin liên hệ ngay với ban tổ chức để sắp xếp. Mỗi diễn giả sẽ được Alan ký tặng 1 cuốn sách. Bạn nào nói hay nhất sẽ được tăng một chai rượu quý.

    Xin nhắc lại là tiệc roast tất niên này sẽ được tổ chức vào sáng thứ bẩy 2/2/2013 lúc 11giờ tại khách sạn Grand Hotel số 8 đường Đồng Khời, Q1, thành phố HCM. Xem Thông Báo trên web site này.

Trackbacks

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: